Cô gái và mùa
xuân
Em như cô gái đã hoàn
nguyên.
Ngọn cỏ chân mềm như
lạ.
Cánh diều, gió, tóc,
giấc mơ hoa.
Chiều tím hoàng hôn
như lửa.
Em như cuốn sách gá mạ
vàng.
Run một nét nhìn si
dại.
Tình yêu, mất, được,
nhịp tim rơi.
Bìa cũ trùng khơi biển
động...
Em xô bóng tối cuộc
tình điên.
Giọt đắng mềm môi lấp
lánh.
Sương mai trĩu nặng
cánh hoa xuân.
Róc rách đào nguyên
khai hội.
Tôi ư, mai mốt lại đi
về.
Mất nửa, lao tù một
nửa.
Nửa đời vẫn đợi một
nửa kia.
Cô gái, xuân, tôi...
rất lạ !
1 nhận xét:
Tìm ra nhà Nghiện rồi.
Đăng nhận xét